đứng giữa cơn mê
Đứng thẫn thờ giữa Đài Bắc mưa bay
Chợt giật mình thời gian như dừng lại
Khu vườn xưa cỏ hoa hoang dại
Câu chữ vô tình
Thơ vận phôi pha
Chẳng biết mưa hay nước mắt nhạt nhòa?
Ta cúi mặt giấu che bao phiền muộn
Dắt thơ lang thang giống như chạy trốn
Muốn xóa tan kỉ niệm một thời
Bão qua rồi sao mưa vẫn rơi rơi?
Chiếc áo khoác hững hờ
Bước chân lê rời rã
Tháng tám mùa thu mưa giăng buồn bã
Ngồi đợi chuyến bay ký ức ùa về
Đài Bắc thẫn thờ đứng giữa cơn mê…
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Mây Tím
|
|
|
|