Poem logo
Poem logo

ngộ nhận

Tác giả: Lâm Thiên Tứ
NGỘ NHẬN.....!
.__
Anh từng nghĩ mình là người quan trọng,
Một vị trí nhỏ thôi, cũng đủ để vui.
Nào ngờ giữa tim em và giữa cuộc đời,
Anh chỉ là... người đi ngang qua đó.
...
Anh đã tưởng những ngày em trao lời ngọt,
Là chút thương, chút nhớ dành cho anh.
Nên dại khờ gom nhặt những mong manh,
Rồi tự gọi tên là, "tình yêu ấy!'
...
Anh đem hết chân thành qua từng tháng ngày,
Chẳng tính toán một lần em đáp lại.
Chỉ tiếc rằng lòng anh càng ở lại,
Thì trong tim em càng có một người.
...
Có những cơn mưa anh đứng một mình,
Ướt đôi vai mà chẳng ai hay biết.
Em bên người, bình yên và tha thiết,
Còn anh cười… giấu hết những đau thương.
_..
Yêu đơn phương là tự mình vương vấn,
Tự hy vọng, rồi tự suy nghĩ viễn vong.
Tự đặt tên cho những mối nhớ xoay vòng,
Để cuối cùng… nhận lại hai từ...'ngộ nhận"
...
Anh không trách em, cũng chẳng trách mình,
Bởi tình cảm đâu phải điều cưỡng ép.
Nếu hôm nay em tìm được hạnh phúc,
Thì anh đau… nhưng vẫn chúc em cười;
...
Chỉ là từ nay anh đã hiểu rất nhiều rồi,
Không phải ai dịu dàng cũng là thương nhớ!
Không phải gần nhau nghĩa là có thể,
Giữ một người ở lại giữa tim mình.
.__
Anh từng thương em bằng tất cả chân tình,
Nên mất em… cũng đau hơn anh tưởng.
Nhưng rồi một ngày khi lòng thôi vướng bận,
Anh sẽ cười vì đã biết mình yêu!
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm