ngộ nhận
đến bây giờ ta mới chợt hiểu ra
chút tình cảm trao nhau là ngộ nhận
lời thề xưa bên góc trời tha thẩn
đã nhạt phai theo quy luật bốn mùa
ta gặp nhau giữa thơm thảo chiều mưa
tách cà phê ấm nồng mùi hương biển
gió heo may thả vào thu xao xuyến
mối thân tình ta vội vã sẻ chia
biết bao lần giữa quạnh vắng canh khuya
tội con tim yếu mềm nông nổi
cứ đợi chờ… đợi chờ trong mòn mỏi
giọt tủi hờn như suối mãi tuôn rơi
nỗi trở trăn ngày tháng vẫn không rời
phút chạnh lòng để quay lưng ngoảnh mặt
hai đường thẳng song song với bộn bề ngoa ngoắt
chợt giận mình sao quá đỗi ngu ngơ
áng mây bay của một thuở dại khờ…
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Mây Tím
|
|
|
|