Poem logo
Poem logo

tiếc chi em 2

Tác giả: Thiên Ân
TIẾC CHI EM 2
Tiếc chi em, gió chiều qua bến vắng
Mây cuối trời trôi lạc bóng cô đơn
Sông âm thầm mang nỗi nhớ hoàng hôn
Chở một thuở yêu người đi biền biệt.

Tiếc chi em, lá vàng rơi tha thiết
Nghe thời gian nhỏ giọt giữa đêm sâu
Trăng chia đôi trên đỉnh núi bạc màu
Một nửa khuất vào miền xa thăm thẳm.

Chiều xuống chậm, không gian dài im lặng
Bãi cỏ buồn nghe cát bụi bay qua
Con chim nào lẻ bạn cuối trời xa
Nghiêng cánh mỏi giữa mênh mông gió lạnh.

Tiếc chi em, thiên đường xưa mong manh
Như hạt sương ngủ quên trên kẽ lá
Vừa chạm nhẹ đã tan vào xa ngái
Để nghìn thu còn đọng giọt ưu phiền.

Lòng anh đây như bến nước cô miên
Đợi con sóng của một thời thương nhớ
Những yêu dấu chìm sâu vào đáy vỡ
Mà âm vang còn vọng đến ngàn sau.

Tiếc chi em, đời được mấy lần đâu
Mà ngoảnh mặt giữa mùa xuân đang độ
Mà để gió cuốn đi bao lời hứa
Cho chiều nay hun hút một chân trời.

Nắng tắt rồi trên đỉnh núi xa xôi
Bóng đêm xuống phủ mờ cây phủ mờ cỏ
Nghe vũ trụ rộng dài như bỏ ngỏ
Một linh hồn đứng lạc giữa không gian.

Ta với đời như cỏ dại bên ngàn
Như chiếc lá giữa dòng trôi vô định
Gặp nhau đó rồi xa nhau lặng lẽ
Biết tìm đâu dấu cũ giữa mây ngàn.

Tiếc chi em...
Nhưng lòng vẫn ngập ngừng trong quạnh quẽ
Bởi tình yêu đâu dễ hóa hư không
Như mạch nguồn còn ẩn dưới lòng sông
Âm thầm chảy giữa muôn trùng năm tháng.

Đêm càng rộng, trời càng sâu, càng vắng
Một vì sao lẻ bạn cuối tầng không
Anh ngồi nghe gió thổi dọc bờ sông
Mà thương nhớ phủ đầy lên cõi nhớ.
Ngày 13/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm