Poem logo
Poem logo

bên thềm thời gian 1

Tác giả: Thiên Ân
BÊN THỀM THỜI GIAN 1
Mình quen nhau buổi mưa ngâu
Lá vàng rụng xuống bên cầu vắng tanh
Em ngồi nép bóng hiên tranh
Mắt buồn như thể để dành nhớ thương.

Kể nhau nghe chuyện đoạn trường
Chuyện quê, chuyện chợ, chuyện đường xa xôi
Má hồng e ấp đôi môi
Nói ra lại sợ lòng người ngại ngùng.

Mưa rơi kín ngõ trập trùng
Tôi nghe thương nhớ nửa chừng lớn lên
Câu thơ mắc ở đầu thềm
Như con bướm nhỏ ngủ quên cuối chiều.

Dỗi hờn một sớm đăm chiêu
Trách nhau một tiếng đã nhiều xót xa
Ngọt bùi chung một mái nhà
Cay đắng cũng gánh cùng qua tháng ngày.

Khuyên em giữ lấy bàn tay
Giữ câu nhân nghĩa, giữ ngày gặp nhau
Mai sau tóc có bạc màu
Cũng xin đừng để nhịp cầu cách ngăn.

Người về khuất nẻo xa xăm
Tôi ngồi đếm hạt mưa thầm ngoài hiên
Cỏ cây cũng biết ưu phiền
Gió đưa hương cũ qua miền nhớ nhung.

Bây giờ mây trắng ngập đồng
Thời gian khép lại một vùng tuổi thơ
Chỉ còn chiếc lá bơ vơ
Nằm bên thềm cũ đợi chờ bóng ai.
Ngày 13/8/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm