cõi riêng
CÕI RIÊNG
Vần thơ chén rượu lẫn chung trà
Một cõi riêng trời của chính ta
Dẫu đẹp miền thu vàng lá đổ
Dù xinh biển mộng trắng mây sà
Không còn những dạo ngồi mơ sóng
Vắng mãi bao chiều đợi thưởng hoa
Chỉ thấy màu trăng hờ hững đọng
Lòng đêm lại nhớ mảnh môi ngà ./.
LCT O1/O9/2O26
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tiến Cảnh
|
|
|
|