gánh nợ thi nhân
Gánh Nợ Thi Nhân
Chẳng giỏi chữ cũng chẳng rành câu cú
Cớ làm sao lại vướng nợ văn chương?
Nửa thế kỷ lối đi về rũ rụi
Thơ theo chân trên vạn nẻo dặm trường.
Ta không mượn sao gánh hoài không mỏi?
Ta không vay sao trả mãi chưa vơi?
Gánh nợ đời chất chồng theo năm tháng
Trút vào thơ cho nhẹ bớt lòng người
Đâu cần phải là thi nhân danh tiếng
Chỉ cần lòng tha thiết với trần gian
Lúc tủi nhục khi âm thầm bờ bến
Mượn vần thơ mà sưởi ấm tâm can
Năm mươi năm, một gánh đời trĩu nặng
Tóc bạc phơ lòng vẫn mọc mầm thơ
Chẳng cần biết vì sao và tự thuở
Cứ yêu thương cho đến tận bao giờ
Gánh nợ ấy chính là hồn là cốt
Nuôi ta qua giông bão của cuộc đời
Thôi gánh tiếp nợ thi nhân cao quý
Cứ ngân lên cho nhẹ nợ trần ai.
Mar 23, 2021
Viễn Phương (OVQ)