cô ấy thường qua cửa sổ 1
CÔ ẤY THƯỜNG QUA CỬA SỔ 1
Cô ấy thường đi qua cửa
Mang theo một chút nắng đầu mùa
Mái tóc chạm vào chiều rất khẽ
Mà lòng tôi bỗng hóa say sưa.
Cô ấy thường đi qua cửa
Tà áo nghiêng nghiêng một khoảng trời
Tôi chẳng dám gọi tên thương nhớ
Mà nghe tim đập giữa chơi vơi.
Cô ấy thường đi qua cửa
Một nụ cười — xuân đã về đâu!
Tôi muốn giữ nụ cười trong mắt
Sợ ngày mai nó khuất qua mau.
Có những chiều trời đầy mưa gió
Tóc em ướt lạnh giữa hiên ngoài
Tôi muốn chạy ra che giùm tóc
Mà bàn chân cứ đứng bên này.
Ôi! Nếu biết ngày mai em vắng
Tôi xin hôm nay được gần em
Xin níu một bàn tay rất nhẹ
Xin nhìn cho hết ánh mắt mềm
Bởi tuổi trẻ đâu chờ ai mãi
Mùa xuân đi chẳng hẹn bao giờ
Một lần em bước qua khung cửa
Có thể thành thương nhớ suốt đời.
Mai cửa sổ khép rồi, em nhé
Con đường kia chắc sẽ vắng người
Tôi vẫn ngồi nghe chiều rơi chậm
Gọi tên em giữa một khoảng trời.
Nếu tình yêu chỉ là giây phút
Xin cho giây phút ấy dài thêm
Tôi nguyện đem nghìn năm tuổi trẻ
Đổi một lần em đứng trước thềm
Ngày 1/9/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|