Poem logo
Poem logo

cô ấy thường qua cửa sổ 3

Tác giả: Thiên Ân
CÔ ẤY THƯỜNG QUA CỬA SỔ 3
Cô thường qua cửa nhà tôi
Tóc bay bỏ ngỏ cho trời vương hương
Một lần mắt chạm mắt thương
Mà nghe chiếc lá bên đường cũng rung.

Cô thường qua mỗi chiều đông
Tay ôm quyển vở, má hồng ngẩn ngơ
Tôi ngồi nép bóng song thưa
Nghe chân em bước mà chưa dám nhìn.

Có hôm cười nở nụ xinh
Làm cho nắng cũng lặng thinh im lìm
Tôi nghe một chút dịu êm
Hình như xuân đã tìm bên cửa nhà.

Có hôm trời đổ mưa sa
Tóc em ướt sũng, áo tà còn bay
Tôi thương mà chẳng dám lay
Một câu hỏi nhỏ: “Hôm nay em buồn?”

Em đi, cửa ngõ còn hương
Bóng em khuất nẻo, con đường bỗng xa
Tôi về khép cửa người ta
Mà nghe thương nhớ đi qua âm thầm

Em thường nũng nịu đôi lần
Làm tôi chẳng biết nên gần hay xa
Chỉ mong giữ chút hương nhà
Giữ đôi mắt ấy đi qua đời mình.

Ngày xưa em chẳng vướng tình
Tôi còn chưa biết bóng hình tương tư
Gặp nhau chẳng nói một từ
Mà sao để lại mùa thu bóng dài

Mai rồi cửa đóng then cài
Em không qua nữa, lấy ai đợi chờ?
Tôi ngồi tựa cửa làm thơ
Đếm từng chiếc lá bên bờ thời gian.

Đường tình chưa bén duyên ngang
Mà sao thương nhớ đã mang một đời
Nếu em đi khuất cuối trời
Tôi xin giữ lại nụ cười năm nao.

Cô thường qua cửa ngày nào
Cho tôi một thoáng ngọt ngào tuổi xanh
Mai sau tóc bạc đoạn đành
Có khi vẫn nhớ một mình em qua.

Nếu đời còn có mùa hoa
Xin cho em lại đi qua cửa này
Tôi ngồi chờ đến hao gầy
Chờ em, như thể chờ ngày ru mây

Nghìn năm cửa vẫn còn đây
Nghìn năm tôi vẫn ngồi ngay bên thềm
Chỉ mong điệu nhạc dịu êm
Lại nghe chân nhỏ của em qua nhà...
Ngày 1/9/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)
TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm