cô ấy thường qua cửa sổ 2
CÔ ẤY THƯỜNG QUA CỬA SỔ 2
Cô ấy thường qua bên cửa sổ
Chiều nghiêng theo bóng nắng ngoài hiên
Mái tóc thoảng qua mùa gió cũ
Để hồn tôi lặng xuống ưu phiền.
Cô ấy thường qua bên cửa sổ
Tay ôm trang vở trắng tinh khôi
Em bước rất gần mà xa quá
Như một vì sao khuất cuối trời.
Có buổi em cười trong nắng nhạt
Sân chiều bỗng rộng đến mênh mang
Tôi nghe trong cõi lòng sâu thẳm
Một tiếng mùa thu vọng rất xa.
Có buổi trời buồn rơi giông gió
Mái tóc em nghiêng ướt bên thềm
Tôi đứng phía này nhìn mưa xuống
Mà nghe thương nhớ lạnh trong tim.
Em cứ đi qua khung cửa nhỏ
Để chiều thêm vắng, phố thêm xa
Bước chân khuất nẻo, hồn tôi gọi
Một tiếng thôi mà vọng thiết tha.
Mai nếu cửa sổ thôi mở nữa
Con đường quen chắc cũng im rồi
Tôi ngồi đếm bóng hoàng hôn xuống
Đếm cả mùa xa giữa cuộc đời.
Đời em chưa vướng nhiều sương gió
Đời tôi chưa trải hết phong trần
Một lần gặp gỡ thành thương nhớ
Một thoáng nhìn nhau hóa nợ gần.
Rồi một mai em về phương khác
Mây trắng ngang trời biết có hay?
Có một người ngồi bên cửa vắng
Nhìn theo năm tháng phủ heo may.
Tôi vẫn ngồi đây bên cửa sổ
Nghe chiều rơi xuống giữa hư không
Nếu em không đến, đời thêm vắng
Nếu em đi rồi — vắng cả lòng.
Cô ấy thường qua bên cửa sổ...
Mà sao như thoảng một mùa xa
Tôi ngồi gom nhặt từng hương cũ
Để giữ cho mình một bóng hoa.
Ngày 1/9/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh )
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|