Người đừng ngạc nhiên khi nghe giọng Của ta từ dưới đất vang lên. Người ơi, người hãy dừng bước chân Ta cũng từng đi qua như thế!
Ta cùng Đức Phật trò chuyện Làm sao thế gian bớt khổ Hãy nói với Chúa Giê su Gieo rắc lòng thương xót Chúa.
Ta có vẻ như sống đời thứ hai Của tình đầu trong sáng và buồn cười! Mà lặp lại một điều gì trong đấy Và điều này ta giấu bản thân mình.
Ta đã không còn nữa giữa trần gian Dấu vết ta đừng tìm trong mê mẩn. Ở nơi đó sẽ muôn đời hạnh phúc Để cho nguội đi giấc mơ của mình.
Ta đến năm nay đã chẳng nghèo Bởi bước công danh trèo cũng khó Trèo leo chẳng được phải nằm meo Lại ông hàng sách tốn kém như trèo ...
Cây thụ cầm đồi mồi Thần Thánh Cho Ta hòa ca đám mây đen trắng Ôi đóa hoa trà rụng nếu là ngươi Ta đã gieo mình vào giòng suối...
Ta đã biết truyện đời nay, ta lại cần phải truyện đời xưa Ta ôn lại việc đời xưa mà rõ được việc đời nay Có như thế sự Học Ta mới không đến nỗi khiếm khuyết Là cái "túi khôn" cho cả hôm nay và mãi về sau...
Ta có thể tập trung lại để tạo Tâm Thức lớn hơn Song Đức Phật nói hãy tự giải thoát, con đường chính mình Thay vì gợi về cái gì đó liên quan đến lời nói Ta dành thời gian tìm hiểu về cuộc đời và ý nghĩa...
Ta có thể tận dụng tiền Su qua Smartphone Để xem lại cuộc đời qua các kiếp sống Trong phút giây ta hãy quên mọi khổ đau Sống cuộc đời này nơi nọ trao tặng ta...
Muốn sống trên mặt đất - Cả bầu trời, thì một mai về tôi có chuyện kể. Giữa hoang tàn của những lời dối gian, người thấy không? Nhưng người vẫn tin rằng... Một tác phẩm tuyệt vời là ngẫu nhiên, bay lên cao rồi lại rớt...