rằng vũ trụ bài ca không được hát.
Với nhân gian tôi trải hết cõi lòng,
Chính vì thế mà tôi suýt bật khóc.
Rồi mỉm cười, cõi lòng tôi chợt tắt,
Trong cuộc đời này dù muốn, dù không.
Hát đi em, niềm vui cho anh đấy,
Đến muôn đời anh vẫn mãi yêu thương.
Hát đi em để cho anh nhớ lại,
Những bóng hình thời tuổi trẻ của anh.
Ta chẳng giống nhau và thật xa xôi,
Em còn trẻ, còn tôi sống hết rồi.
Như cây vĩ cầm, bài ca đơn giản,
Bắt đầu và kết thúc chẳng đổi thay.
Tiếng ngân vang huyền bí và khủng khiếp,
Rằng hệ mặt trời vô tình biến mất.
Và tất cả thiên tài cũng phải khóc,
Rằng Vũ Trụ bài ca không được hát.
Translate:
我向世人倾诉衷肠,
所以,我几乎要泪流满面。
然后我笑了,我的心却突然停止跳动,
此生,无论我愿不愿意。
歌唱吧,亲爱的,这是我的快乐,
我将永远爱你。
歌唱吧,亲爱的,这样我才能记住,
我青春的模样。
我们如此不同,如此遥远,
你还年轻,而我已活得淋漓尽致。
如同小提琴,一首简单的歌,
开始,结束,不变。
那神秘而恐怖的共鸣,
太阳系竟在无意间消失了。
所有天才都必将哭泣,
宇宙之歌已无法吟唱。
Translate:
I poured out my heart to humanity,
That's why I almost burst into tears.
Then I smiled, and my heart suddenly stopped,
In this life, whether I want to or not.
Sing, my dear, it's my joy,
I will love you forever.
Sing, my dear, so I can remember,
The images of my youth.
We are not alike and so far apart,
You are young, while I have lived my life to the fullest.
Like a violin, a simple song,
Beginning and ending without change.
The mysterious and terrifying resonance,
That the solar system has inadvertently disappeared.
And all geniuses must weep,
That the Universe's song cannot be sung.