con đường gian dối nhân loại "bắt đầu" là sáng tạo ra ngôn ngữ
Tác giả:
Mr.Smile
Một ngày nọ người ta chẳng cần nói gì cũng đã hiểu rõ nhau. Con đường gian dối nhân loại "bắt Đầu" là sáng tạo ra ngôn ngữ. Rồi người ta cứ ca tụng các bài ca vĩ đại về tình yêu. Điều cao thượng nhất và tuyệt vời nhất lại...
|
con ếch nhảy trứ danh.
Tác giả:
Mr.Smile
Những thiên đường thật là những thiên đường đã mất, đi tìm thời gian đã mất là công cuộc đi tìm cái tôi, thời gian lại tìm thấy có nghĩa là lẽ sống, có nhiều nhân cách trong một hữu thể, Đó là ý nghĩa... Biến thời gian...
|
con khen ngài
Tác giả:
Mr.Smile
Con khen Ngài, Thượng Đế. Trước Ngài, xin cúi mình! Thơ ở trong mọi chỗ. Thơ ở từng bước đi. Thơ ở trong nhịp thở. Trên trán của bài ca. Đẹp đến mức hoàn mỹ. Suốt cả đêm cả ngày. Con miệt mài nghiên cứu. Con không ngừng...
|
còn gì không?
Tác giả:
Mr.Smile
Còn gì không?
Thế là xong!
Ngọn lửa không bao giờ tắt được
Và bông hoa không thể héo tàn.
|
con đường đời
Tác giả:
Mr.Smile
Con đường đời lắm bụi bặm, ngu si
Rồi cuối cùng là ba mươi ba tuổi.
Đem tổng kết xem điều gì còn lại?
Chắc cuối đời ta – cũng chẳng có gì.
|
con là ai
Tác giả:
Mr.Smile
Con là ai, hở con trai của ta?
Con là một người đàn ông nghèo khó
Trước là nhân viên văn phòng, giờ là một nhà thơ
Con đến để ăn năn – con có nhiều tội lỗi
Lấy tên Chúa cho vào những vần thơ bướng bỉnh.
|
con đường tối tăm của người du lãng
Tác giả:
Mr.Smile
Con đường tối tăm của người du lãng
Ta phí hoài chút tuổi xuân còn lại
Ta biết, sự đánh giá sau này, dù chậm
Nhưng trên đời không có người đơn giản.
|
con đường của phật giáo là hai chiều:
Tác giả:
Mr.Smile
Với cái nhìn tương tự bằng với Ngữ Nghĩa của tất cả Pháp, Ngôn Từ và Ngôn Ngữ có thể bao trùm cả một vùng rộng lớn, bao la và vô tận của Ngữ Cảnh bên ngoài. Mọi người đến thế gian này điều có mục đích riêng, Duyên bắt...
|
còn gì sung sướng hơn
Tác giả:
Mr.Smile
Còn gì sung sướng hơn
Lạy Phật xin một quẻ
Mong sao được nên người
Nam mô đức Phật Di-Đà,
Con chẳng cần nữa rồi
|
con đường ta có thể dài hoặc ngắn
Tác giả:
Mr.Smile
Con đường ta có thể dài hoặc ngắn
Nhưng dù sao cuộc đời chẳng dài lâu
Ngày và đêm trời chỉ cho ta mượn
Rồi lấy về, ta có giữ được đâu...
|