Poem logo
Poem logo
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền
Tác phẩm: Tổng số có 52 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
bao giờ nối lại tình ta
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Lại lần Khoác áo mùa đông. Em trong bể ái mênh mông mịt mù. Gót son cất bước phiêu du. Nên không gặp nữa cho dù vẫn thương. Đã qua biết mấy dặm đường. Mà sao tình vẫn cứ vương lấy tình. Một bề nhớ bóng thương hình. Một bề...

biết là có tiếc thương không?
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Hỡi cô em gái nhà ai? Lời duyên dễ khiến lòng trai ngại ngùng. Muốn xuôi biết có theo cùng. Thuyền tình luống để ngược dòng về non. Nước trong dòng chảy đá mòn. Con thuyền mỏng mảnh biết còn tới nơi? Hay rồi chìm giữa...

biết nghĩ sao
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Thương lắm! Nhưng nào biết nghĩ sao? Em như tiên nữ ở trên cao. Xinh tươi trẻ đẹp bao người mến. Sợ đến tìm không thấy lối vào. Tuổi trẻ như em lại có tài. Ai mà chả ước được cùng ai. Sánh vai nhau bước đời như...

chẳng xa nhau nữa
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Anh đã hiểu điều gì trong ấy. Đã làm anh cảm thấy mến thương. Thơ như có nhạc nghê thường. Từ nơi nguyệt thẹn hoa nhường phát ra! Trông phong cảnh muôn hoa đua sắc. Lời thơ em vàng rắc, châu gieo! Như từ nguồn suối trong...

chỉ còn anh ở lại
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Anh vẫn biết, duyên tình mình đã lỡ. Nhưng không hiểu sao anh cứ nhớ, cứ thương. Anh cứ thấy như là em vẫn ở. Phía đằng sau màn trăng bạc, màn sương. Anh vẫn biết, em không về đấy nữa. Mảnh trăng xưa như vẫn cứa vào...

chỉ lo gió táp bên rèm
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Lẽ nào em nghĩ thế sao? Chúng ta đã có đổi trao chân tình. Thương người hơn cả thương mình. Thầm mong như bóng hình song song. Nào đâu có “đổi thay” lòng. Vẫn trong huyết quản máu hồng về tim. Chỉ lo khổ lụy cho em. Mà em...

chỉ mong gắn bó sắt cầm
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Em ơi! Nếu thực như lời. Những điều em nói, anh thời ghi tâm. Chỉ mong gắn bó sắt cầm. Lâu nay nhớ trộm thương thầm người ta. Dù cho dặm thẳm đường xa. Sông ngăn núi trở phong ba không sờn. Với anh chẳng ở đâu hơn. Còn...

chưa khỏi vấn vương
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Nhiều khi nghĩ lại chuyện xưa. Cứ thương, cứ nhớ như vừa hôm qua. Em đem thân thể ngọc ngà. Đẹp như hoa nở sang nhà tôi chơi. Tôi đang giở vở học bài. Em ngồi sát cạnh như hai học trò. Mẹ lo, mẹ nói nhỏ to:. "Rơm không nên...

có thể nào vui?
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Có thể nào vui nếu ở bên. Ngày thu lặng lẽ dịch vào đêm. Chín chằm trời rộng vầng trăng lẻ. Thu gió vi vu gợi nhớ thêm. Hình ảnh hằng nga đã ngự lòng. Chỉ hiềm một nỗi nhớ thương mong. Nhưng không đến được bên người...

còn hạnh phúc nào hơn thế!
Tác giả: Nguyễn Sông Tiền

Nếu được đến quê em thật diễm phúc. Cho một người miền sơn cước từ lâu. Ước cùng em ngắm trời biển một màu. Cùng nhau tắm, nắm tay nhau đè sóng. Nổi trên nước dập dềnh như ngồi võng. Chưa kịp lấy hơi con sóng mới đến...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm