lênh đênh
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Ai bảo đời vô thường. Cần gì thuật dưỡng sinh. Bát phong khốn đốn rồi. Khổ nạn vô đơn chí. Không tự mình buông thả. Lạc lõng trong cõi tục. Tài năng chẳng thi thố. Không giây phút tiêu dao. Muôn dặm...
|
lậu tận thông
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Lậu bất khả lậu
Khả lậu vô lậu
Lậu bất khả rỉ
Rỉ bất khả lậu
Lậu bất khả giác
Ngộ bất khả lậu
Lậu bất khả đạo
Pháp bất khả lậu
|
lo lắng
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Lo không lo lắng
Ai tạo lắng lo?
Tự buộc lo lắng
Lo lắng tơ lòng
Lo tỉnh lắng thức
Lắng lo dòng đời
Không lo không lắng
Lo lắng lắng lo
|
lời thề quốc gia
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Quốc gia bất khả phân ly. Quốc lưu vong mãi không về cùng gia. Nhớ lời thề nguyện quốc gia. Quốc khứ chưa hồi gia vẫn chờ trông. Nghe quốc kêu khóc gia gia. Gia tuôn máu lệ quốc lưu vong sầu. Quốc...
|
lũ quỷ đỏ
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Lũ chúng bây, yêu quỷ đội lốt người, bị tổ quốc ruồng bỏ, dân tộc khinh. Bọn chúng bây, quái vật nhảy bàn độc, bị quốc tế kinh bỉ, láng giềng khi. *. Chính quyền tham ô, gian ác, lưu...
|
lãnh đạo & chỉ huy
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Lãnh đạo chiến lược tiên kiến, chỉ huy chiến thuật điều động. Lãnh đạo điều khiển chỉ huy, chỉ huy tuân lệnh lãnh đạo. *. Lãnh đạo phải biết chỉ huy, chỉ huy phải biết lãnh đạo. Lãnh đạo...
|
lằn ranh quốc cộng
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Cộng nằm vùng Quốc. Quốc ngu nuôi Cộng. Cộng bám trụ Quốc. Quốc nước Cộng cá. Quốc khờ Cộng gian. Quốc không biết Cộng. Cộng trong bụng Quốc. Quốc suy bụng Cộng. Quốc bị Cộng lừa. Cộng thù...
|
lửa tình
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Đôi mắt băn khoăn buồn dịu vợi, ánh mắt soi thấu tâm hồn nhau. Như ánh trăng soi thấu đại dương, như tinh tú trên trời rực sáng. Nàng Thu đến, lá úa vàng rơi rụng, lá vàng bay, hay gió cuốn lá...
|
lão già
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Xuân xanh giờ đã luống màu, hương xưa giờ đã nhạt màu khói sương. Tuổi già chợt đến không ngờ, thoáng chốc tóc đã bất ngờ trắng phau. Tưởng già là được thảnh thơi, đâu ngờ, già vẫn chơi vơi...
|
lão gia
Tác giả:
Lê Huy Trứ
Xuân xanh giờ đã luống màu, hương xưa giờ đã nhạt màu khói sương. Tuổi già chợt đến không ngờ, thoáng chốc tóc đã bất ngờ trắng phau. Tưởng già là được thảnh thơi, đâu ngờ, già vẫn chơi vơi...
|