kiếp cầm ca 4
Tác giả:
Tú Điếc
Một chị ca nương nức tiếng đồn. Nhờ dăm nhạc khúc trịnh công sơn. Mê danh khản giọng còn hò hét. Hám lợi run chân vẫn bước dồn. Thuở nọ ra đi lòng oán thán. Bây giờ về lại miệng suy tôn. Bày trò in sách lòe thiên hạ. Giả dối...
|
kiếp cầm ca 3
Tác giả:
Tú Điếc
Nghe nói đại gia phải tụng đình. Bởi lầm vô loại hám đô xanh. Hát hò ngáo ộp khua thùng thiếc. Nhảy nhót đười ươi đáo tỉnh thành. Thuở nọ mắt lòa bình xịt ớt. Hôm kia cẳng gãy bệ phông-tanh. Mới hay tài hát thua ăn vạ. Một...
|
tiến sĩ nói xàm
Tác giả:
Tú Điếc
Tiến sĩ nói xàm chánh hiệu đây. Ép dân làm phản họ tên này. Chẳng thèm hút mỡ bao thằng mập. Lại thích lột da mấy đứa gầy. Đập bát anh Pha thời quá khứ. Bán con chị Dậu buổi tương lai. Tinh hoa đất nước không tim óc. Cứ muốn...
|
lông xá lợi
Tác giả:
Tú Điếc
Nghe nói Ba Vàng có cọng lông. Ngo ngoe y hệt sợi lông mồng. Phàm phu thì gọi lông xá lợi. Phật tử cho rằng tóc đức ông. Vưu vật thỉnh về từ đất Miến. Thiền tâm bùng nổ cõi trời Đông. Trụ trì nhếch mép cười thu bạc. Dân...
|
rận
Tác giả:
Tú Điếc
Chúng bé li ti lại kết đàn. Sinh sôi nảy nở khéo tràn lan. Ngày thời trốn biệt trong chăn chiếu. Đêm đến bò ra dưới áo quần. Ngứa ngáy làm cho anh cáu giận. Rù rờ càng khiến chị than van. Cũng chuyên hút máu người mà...
|
đầu gối có vàng
Tác giả:
Tú Điếc
Thời buổi kim tiền lắm trớ trêu. Giáo sư quỳ gối trước trò yêu. Hoặc là kiến thức thầy nông cạn. Hay bởi ma tăng bạc quá nhiều. Cửa Khổng sân Trình lây xấu hổ. Cái nghiên ngọn bút bị bêu rêu. Nhân ngày giáo chức ai xin...
|
thử món tây
Tác giả:
Tú Điếc
Cô gái chào hàng xinh, trẻ. Mà anh chẳng ghé mắt vào. Nghĩa là khinh nhau quá thể. Tội này đáng tống nhà lao. . Công du nên sực vật lạ. Cứ gì mãi món đông lào. Xứ Tây núi đồi khe rạch... Nhỏ to chẳng khác biệt sao? ...
|