rận
Tác giả:
Tú Điếc
Chúng bé li ti lại kết đàn. Sinh sôi nảy nở khéo tràn lan. Ngày thời trốn biệt trong chăn chiếu. Đêm đến bò ra dưới áo quần. Ngứa ngáy làm cho anh cáu giận. Rù rờ càng khiến chị than van. Cũng chuyên hút máu người mà...
|
o mèo
Tác giả:
Tú Điếc
Dẫu sống kiếp sang giàu, hay khổ cực. Là thú cưng hay lam lũ phong trần. Mỗi nàng mèo đều lắm điều phiền phức. Đều khôn ngoan và đầy vẻ tinh ranh. . Dẫu mèo trắng, mèo đen đều thích đẹp. Thích điệu đà, thích trau chuốt mỹ...
|
nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con
Tác giả:
Tú Điếc
“Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con”*. Giống nòi nô lệ mãi không hồn. Tà quyên diễn vở tuồng vong bản. Quan lại tham tiền lũ ám hôn. Lớp trước lầm đường đi ngõ cụt. Đoàn sau mê ngủ bước truông mòn. Giấc mơ Phù Đổng không còn...
|
phim đất rừng phương nam
Tác giả:
Tú Điếc
Ở xứ đông lào nẩy một phim. Dân tình phẫn nộ cả ngày đêm. Thấy đề kịch bản theo mô phỏng. Nghe nói học trò buộc đến xem. Lịch sử văn chương không đếm xỉa. Hồn Tàu xác Việt rõ tèm hem. Doanh thu bạc tỉ nhờ ma mãnh. Chỉ tội...
|
nông trại súc vật
Tác giả:
Tú Điếc
Thủ đô bò nhiều lắm. Hơn nông trường Điện Biên. Anh Hồ Giáo còn sống. Về Hà Nội mà chăn! . Bò nhiều như tiến sĩ. Đủ thứ hạng thấp cao. Thịt thơm ngon đặc vị. Thật đáng để tự hào! . Đất lành bò sinh nở. Cũng là lẽ đương...
|
phường đá cá, lăn dưa
Tác giả:
Tú Điếc
Thằng tướng họ bùi chính thị giặc. Nó xem nhân mạng như rơm rác. Ngôn từ khốn nạn chó và heo. Tâm địa quỷ ma dao với mác. Quân phục xem chừng cũng bảnh bao. Mặt mày trông lại quá tàn ác. Rõ phường đá cá thói lăn dưa. Giá áo...
|
nước mắt cá sấu
Tác giả:
Tú Điếc
Anh làm thơ khóc tiễn. Một đứa em qua đời. Con cháu bảo khéo diễn. Nước mắt cá sấu rơi! Có bao nhiêu người thấy. Cá sấu khóc người thân? Thơ là niềm cảm xúc. Hơn bạc tiền vạn lần! Mà quả thật cá sấu. Nếu có khóc người...
|
nhờ cái trai
Tác giả:
Tú Điếc
Một Bộ Y mà lắm tiếng tai. Ông nguyên bà cựu rõ vô tài. Pharma thuốc giả lừa con bệnh. Việt Á que tàu ngoáy lỗ ai. Chị đã an toàn về hưởng phúc. Anh còn tội nghiệt phải đi đày. Ơ hơ đồng chức không đồng phận. Thoát nạn là...
|
ông bộ nhà ta
Tác giả:
Tú Điếc
Ông Bộ nhà ta oách nhất đời. Phương Tây một chuyến tháp tùng chơi. Lưng đeo ‘dây bạc’ sang ra phết. Miệng nuốt ‘bò vàng’ khéo quá thôi. Hoạnh họe chửi dân đồ ác bá. Nghênh ngang hưởng thú cỡ con trời. Lưỡi gươm “Đông xưởng”...
|
nghệ thuật bất vị nhân sinh
Tác giả:
Tú Điếc
Chữ nghĩa ngày nay nghĩ chán phèo. Mười người viết lách chín người teo. Ngôn tình một mớ chua như dấm. Triết lý ba xu dỏm tựa bèo. Chính trị tránh xa mùi ghẻ lở. Văn chương cầu cạnh thói đời đeo. Thuở xưa bút thép nay bàn...
|