hòn đất tưởng mình
Một hôm ta nhặt hòn sình
Thấy trong đó có bóng hình ta xưa
Không chân, không mắt, không thừa
Chỉ là nắm đất giữa trưa lặng cười
Ta đem về gối lên người
Ngủ ngon như thể ngủ đời kiếp sau
Có người bảo đất ôm đau
Có người bảo đất ôm nhau không rời
Ta rằng: ta chẳng cần lời
Chỉ cần đất nhớ một thời bụi bay
Ta từng từ đó mà lay
Từng từ đó để hôm nay ngồi buồn
Hòn sình im lặng ôm hồn
Ta thôi làm gió làm cơn đất nằm…