Poem logo
Poem logo

chia xa !...

Tác giả: Hồng Dương
Cơn gió lạnh đến đong đưa chiếc lá
Mặt biển buòn như đã hiểu điều gì
Đá cũng im nên trơn tuột lối đi
Mi thấm ướt nói gì đây người hỡi !...

Lòng chợt lạnh cô đơn ơi trôi nỗi
Gió từng cơn chưa đổi hướng mùa đông
Hớp đôi mi môi có vị biển nồng
Màu của biển nhuộm trong đôi mắt chớp.

Thuyền ai thả sóng vỗ dồn lớp lớp
Sương giăng giăng hồn ngợp đắng cõi lòng
Chân nặng nề tay lóng ngóng nhẹ bông
Đây buổi sáng trời bổng sầm mờ mịt

Đêm qua lạnh nhưng cay nồng da thịt
Sóng rì rào sóng vỗ tít mù khơi
Hơi trong hơi ấm với nghiệp của đời
Tiêu điều gió mặc trời ghen đất giận ….

Thơ bắt nhip lời bay xa vô tận
Âm ba gần ấm tận mãi trong sâu
Vọng lan đi cho tới tận giang đầu
Cho duyên kiếp dệt màu xanh sắc lá…

Chân ai bước lặng xa dần bóng ngã
Để đêm buồn đêm rã đám gió đưa
Nữa mãnh trăng nữa bóng dáng người xa
Ngõ quen nặng… gót ngà em lặng bước

Câu thề ước lã lơi như bóng nước
Khi vọng gần khi vượt quá tầm chăng
Xin hỏi biển biển có muốn nói năng
Sao đứt đoạn làm trăng kia cũng tủi.

Ai cũng biết tình là đau như núi
Lặng đứng nhìn đầu cúi xuống dòng sông
Mặc mây kia cứ nghịch mãi trên không
Cho thương nhớ mặc lòng buôn câu chuyện … .

Anh đã đến để lòng em xao xuyến…
Rồi ra đi lòng quyến luyến nhớ nhung
Để lòng buồn lòng tủi tới vô cùng…
Đau vô tận…hỡi cung tình cách biệt…..

Thơ anh viết lời thương ơi nhiệt huyết
Câu ca buồn đã xiết chết tim em
Em ngân lên cho anh phải gọi tên.
Dùng sông ấy sóng rền như tiếng gọi…

Trời che phủ bóng anh đi xa lối
Cơn gíó buồn gió tội lắm anh ơi
Để dòng sông đò lay lắt muôn nơi
Lòng thổn thức…mặc lời em theo gió….

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm