Poem logo
Poem logo

thương tiếc mãi

Tác giả: Nguyễn Thành Sáng
Thương Tiếc Mãi

Muối lấm tấm mái đầu trên xứ lạ
Nhỏ dấu hằn sỏi đá, cuộc bôn ba
Vậy mà luôn vương vấn mảnh trăng ngà
Để lặng lẽ ngân nga hoài tê tái!

Còn đâu nữa ảnh hình yêu dấu ấy
Dưới nắng tà phơi phới trải mênh mang
Tay trong tay ấm áp dậy loang tràn
Tình thắm đượm vô vàn hoa với mộng

Chợ Bến Thành một hoàng hôn tắt bóng
Dừng bước chân đứng ngắm cuộc mưu sinh
Em khe khẻ theo sóng biếc long lanh
Sau đám cưới chúng mình như thế nhỉ?

Rồi ghé qua Quách Thị Trang ngồi nghỉ
Công viên chiều ráng xế, hãy còn thưa
Bờ vai anh từng chập ngọn gió lùa
Hàng mây sợi đong đưa ngàn xúc cảm!…

Mà hỡi ơi! Một ngày mây phủ xám
Cuộc tang thương lai láng cảnh bi ai
Phải giã từ làm một cánh chim bay
Rời quê mẹ, đoạn đoài muôn nỗi nhớ

Nhiều lần anh trở về tìm khắp chỗ
Từ người thân, ngõ phố đến làng quê
Bóng hình em biền biệt nẻo sơn khê
Đành đau khổ kéo lê hồn mộng ước…

Vầng trăng xưa giờ đây không còn nữa
Để nghẹn ngào nức nở dấu yêu ơi
Suốt cuộc đời cứ trăn trở, sầu tơi
Ôm dĩ vãng, ngậm ngùi thương tiếc mãi!

10/7/2017
Nguyễn Thành Sáng

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm