bỗng dưng Tác giả: Thiên Nhất Phương
Bỗng dưng một buổi đông đi vắng. Hoa lá đùa vui với nắng vàng. Mây trắng rủ nhau về cuối phố. Hiên nhà chiêm chiếp tiếng chim non. Bỗng dưng chưa gặp mà mong nhớ. Tuyết lạnh còn đây nhưng sẽ tan. Bên ngoài khung cửa... |
bỗng dưng Tác giả: Đào Quý Thạnh
Hai con gió cuộn vào nhau Gom tìm hơi ấm trốn đâu cuối ngày Lửa tàn tro trắng mắt cay Trăng nghiêng nửa bóng mới hay đêm về Rơi rơi xuống đáy sông quê Hai bờ cây lặng đường về thắp sao Đêm mênh mông những khát khao Bỗng dưng... |
bỗng dưng Tác giả: Nnguong
Tặng chiếc răng khễnh. Chiếc răng khễnh cười bình minh cản đường, chặn lối. Nụ cười duyên làm lính quýnh, lật đật bước chân. Vờ không biết, em gắn thêm ngây thơ lên tròng mắt. Pha long lanh làm hồn mưa, nắng đượm phân... |
bỗng dưng Tác giả: Đuyên Hồng
Bỗng dưng lại nhớ một người. Làm thơ trên Net nói cười vu vơ... Bỗng dưng lại thấy ngẩn ngơ. Thơ cho ai đấy mà như của mình... Bỗng dưng trang giấy nhẹ tênh. Thơ rơi từng chữ vây quanh nỗi buồn... Bỗng dưng như kẻ... |
bỗng dưng Tác giả: Tô Chí Tự
Bỗng dưng nghe lá cựa mình , nghe chiều giục giã hoàng hôn kéo về ! Nghe như lạc lõng hướng xa. Nhịp đôi cánh vội chim đo góc trời ! Mong manh mấy sợi tơ chiều, nghe như hấp hối ít nhiều trên cây ! Nghe mờ nhạt nuốt áng... |
bỗng dưng Tác giả: Dung Nguyên
Bỗng dưng thấy nhớ người dưng . Bỗng dưng mắt dại rưng rưng giọt sầu . Bỗng dưng yêu nắng trên đầu . Bỗng dưng em thích qua cầu áo bay ……. Bỗng dưng thèm một vòng tay . Bỗng dưng rạo rực như say men tình . Bỗng dưng... |
bỗng dưng Tác giả: Ngô Chí Trung
(Thế gian chẳng ít thì nhiều;. Bỗng dưng ai có đặt điều cho ai.) – ca dao. Bỗng dưng ra ngẩn vào ngơ. Bỗng dưng nghĩ vẩn nghĩ vơ… mơ hồ. Bỗng dưng ngây ngây ngô ngô. Bỗng dưng lẩn thẩn như… đồ dở hơi. Bỗng... |
bỗng dưng Tác giả: Huỳnh Nhật Hà
Bỗng dưng...
ta lại với mình
Bỗng dưng nghe lá ...
cựa tình với cây
Bỗng dưng hụt hẫng...
đâu đây
Bỗng dưng... là lạ
cả ngày... bỗng dưng |
bỗng dưng Tác giả: Phuong Vuong
Em ơi, bỗng dưng sao em muốn khóc. Có phải em lại khóc khi hoàng hôn. Nắng đi rồi bỏ màn đêm ở lại. Cả đêm dài cô đơn lại tìm em. Nước mắt nhẹ rơi chứ em nào khóc. Thương nhớ ai nhiều làm tóc điểm hoa. Em ơi, bỗng dưng... |
bỗng dưng Tác giả: Gia Long Hp
BỖNG DƯNG. (Viết nhân ngày 1/4). Bỗng dưng muốn hóa trẻ thơ. Gần em được nói vu vơ suốt ngày. Bỗng dưng muốn hóa kẻ say. Mượn đường tay nắm cổ tay nõn nà. Bỗng dưng chả muốn là ta. (Rụt rẻ e ngại thật là vô duyên). Bỗng... |