tú bà mụ buôn người (bài xướng vịnh kiều 6) Tác giả: Trần Minh Hiền
TÚ BÀ MỤ BUÔN NGƯỜI (bài xướng Vịnh Kiều 6). Tú Bà danh xấu mụ buôn người. Chết tiếng ở đời chẳng hổ ngươi. Thưở trước nhiều tay còn dở khóc. Ngày nay lắm kẻ vẫn tươi cười. Bọn gian tàn phá cành hoa đẹp. Kẻ ác dập vùi nhánh... |
buồn Tác giả: Hoàng Nghi
Ta buồn chẳng biết vì sau? Ta buồn ta nhớ nỗi đau hôm nào. Ta buồn nghe gió lao xao. Ta buồn tâm trí dạt dào nhớ thương. Ta buồn như những giọt sương. Ta buồn thơ thần đêm trường suy tư. Ta buồn ta viết lá thư. Ta... |
dạ nguyệt ca Tác giả: Mặc Tiêu Phong
Đêm qua…. Đêm qua… trăng ghé hiên nhà. Trăng nghiêng nghiêng. Trăng soi chiếc võng của bà. Trăng vô tình. Trăng vô tình làm buồn người ta…. Trăng vô tình làm buồn người ta…. À à a ới a….. Câu ca, câu ca nay đã xa... |
nỗi buồn tôi Tác giả: Trường Phi Bảo
Người dưng. Xa tận cuối đường. Người mang theo cả. Nỗi buồn tôi đi. Đợi cho khuất nẽo xuân thì. Ngăn đôi dòng lệ. Còn gì... Luyến lưu? Tiễn người mấy dặm. Tương tư. Từ trong cõi thực về hư. Vội vàng. Phương... |
" bâng khuâng như bướm" Tác giả: Thiên Ân
“ BÂNG KHUÂNG NHƯ BƯỚM”. Viết về nhà văn Mường Mán. Chợt nghe tiếng “ vọng ” bên tai. Em đừng “ Khóc nữa sớm mai” chớm buồn. “ Người đàn ông...” em trót thương. Một cơn “ Mưa bụi “ cuối đường nhẹ tênh. “ Bâng... |
6. một thoáng Tác giả: Nguyễn Quang Bằng
Gửi đến Tokyo cho Suzana Kimowata trăm nghìn nỗi nhớ. Vó câu dồn bước dặm xa. Đường chênh vênh gọi hồn ta dấu buồn. Người về lá cỏ xanh non. Chim xuôi cánh nhớ mỏi mòn dáng xưa. Và đêm trong mộng gieo mùa. Nghìn năm tích... |
a--- quan ngại Tác giả: Trinhcamle
QUAN NGẠI. Đêm qua trở gió. Nên hoa chuyển mình. Sớm mai thảm đỏ. Như gởi chút tình. Mùi hương còn đậm. Chẳng muốn rời xa. Cánh hoa còn ấm. Ngại bước người qua. Có ai đứng ngắm. Đôi mắt trầm buồn. Người đi thăm... |
ánh sáng cho đời Tác giả: Tiểu Minh Ngọc
Ngài là ánh sáng đời ta, soi đường dẫn lối, khi ra lúc vào, khi lên núi, lúc xuống đồi, khi trầm, lúc bỗng, khi ta bồi hồi, khi mệt mỏi, lúc buồn người, và khi khóc lóc, mĩm cười vui tươi, ngài là ánh sáng muôn... |
bốn biển. Tác giả: TAM MÃ
Trông dáng núi tâm tư ta bớt tủi. Thế hiên ngang ta muốn lụy giấc nồng. Trông thấy biển mắt ta thêm cao rộng. Biển hiền hòa hay lòng mẹ mênh mông... . Biển đang buồn người ơi có biết không. Vệt sóng trắng chia khoảng... |
buồn ! Tác giả: Thiết Dương
BUỒN. Buồn đêm độc ẩm mắt môi nhầu. Buồn lịm cung đàn trong lắng sâu. Buồn bởi tình phai hờn nghĩa tận. Buồn do mộng vỡ nuối duyên đầu. Buồn câu giã biệt mang niềm nhớ. Buồn khúc chia ly chạm đỉnh sầu. Buồn đến nao lòng... |