khách hữu bốc cư bất toại, bạc du nghiên lũng, nhân đề Tác giả: Hứa Hồn
Hoàng Sào (?-884), người Sơn Đông, năm Càn Phủ Đường, Hy Tông thứ 2 (875) cùng Vương Tiên Chi lãnh đạo nông dân khởi nghĩa, trước sau trên mười năm, có lần đánh phá kinh đô Trường An . Là một lãnh tụ nông dân nổi tiếng thời... |
lá vàng rơi Tác giả: Trần Mạnh Hảo
Vừa mới cao chót vót
Thoắt nằm dưới chân người
Ta vẫn ngồi dưới gốc
Sợ gì chuyện rụng rơi. |
viết cho năm 2000 Tác giả: Thái Thăng Long
Cuối năm 1999. Đi mãi. Tóc mình xanh trở lại! Như cánh rừng ngày xưa ta đã đặt chân. Đi mãi. Ngọn nguồn con sông. Cong cong vắt qua triền núi. Đi mãi. Ước mơ cùng ta theo đuổi. Chót vót. Tin yêu. Chót vót. Tình yêu! Đi... |
vớt Tác giả: Thanh Trắc Nguyễn Văn
Vớt trăng từ đáy cốc. Mảnh trăng nát trong chiều. Người yêu sao không nói. Người nói lại không yêu! Vớt mây từ đáy cốc. Mảng mây vỡ nhạt nhoà. Người quên sao vẫn nhớ. Người nhớ lại chia xa! Vớt em từ đáy cốc. Hỏi ai... |
696 - vết đen Tác giả: Nguyễn Văn Thái
Chót vót đỉnh cao muôn triệu người. Chốn chơi giăng lưới gọn gàng “xơi”! Bản dân xao xác đau lòng nước. Thiên hạ thất thanh ó lỗi thời. Cực đã đưa chân đường khổ nhục. Sướng gì tay khóa chốn tanh hôi. Trời cao có hiểu... |
cây của vườn Tác giả: Lê Hồng Thiện
Ẩn trong lớp vỏ khô già. Cái mầm hé cửa nhô ra nhìn trời. Ô! Mùa vui đã đến rồi. Cây vườn nhú những nụ tươi trên cành. Mầm giục cây: mở cửa nhanh. Mầm đòi xuống đất để thành cây con. Bắt đầu từ cái mầm non. Mai sau chót vót... |
cột thu lôi Tác giả: Vũ Duy Chu
Cột thu lôi nhọn hoắt. Rách đám mây màu chì. Mưa rơi như trút nước. Nhòa mặt phố người đi. - Thu lôi để làm chi. Trên tầng cao chót vót? - Thu lôi giăng bẫy sét. Nên ở lưng chừng trời. Chớp lòa xanh lạnh người. Sét đinh tai... |
đừng trách gì em.. Tác giả: Đỗ Mỹ Loan
Đừng trách hờn gì em. Sao mắt buồn muôn thuở. Chuyện tình xưa tan vỡ. Chữ yêu thương nhạt nhòa. . Nhìn nắng vàng phôi pha. Trên tàng cao chót vót. Ngỡ nụ hôn mật ngọt. Trao nhau buổi thu về. . Để mùa đông tái tê. Sương mù... |
hư ảo Tác giả: KIM MINH CHÂU NAM
HƯ ẢO. Chênh vênh ngọn núi khí đan tường. Nghịch cảnh thêu tình tỏa vạn sương. Sắc ảo hương nồng lên chót vót. Men sầu lệ đắng xuống đồi thương. Cây vươn khát vọng vờn mây khói. Vực thả u mê đón đoạn trường. Lặng lẽ non... |
không thể Tác giả: Kim Thư
Con ngồi đây... chót vót đỉnh Tao Phùng. Dưới chân Chúa... đang ngắm nhìn nhân thế. Con thầm hỏi... về những điều "Không thể". Chúa mỉm cười...tay trỏ xuống biển khơi. Kia... sóng nước bao đời cứ chơi vơi. Đây... thuyền bến... |