Poem logo
Poem logo
Tác giả: Đỗ Mỹ Loan
Tác phẩm: Tổng số có 715 tác phẩm.
Sắp xếp:
 
đừng giận tôi người nhé!
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Đừng giận tôi người nhé ! Chiều nay mưa đầy trời. Cuốn phăng cả nụ cười. Xung quanh đều mờ mịt. Đừng giận dù một ít. Kỷ niệm vẫn tràn đầy. Có nhau bao tháng ngày. Đâu dễ gì phai nhạt. Đời rộn ràng khúc hát. Cùng xướng...

đừng lo cho chị
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Đừng lo cho chị, em ơi ! Bão dông ập đến giữa đời bưồn tênh. Đường đi dẫu lắm thác ghềnh. Cắn răng cam chịu một mình chơ vơ. Mặc cho mưa gió hững hờ. Mặc đêm đông buốt xót bờ mi cay. Cô đơn làm bạn tháng ngày. Đã quen với...

đừng bưồn thơ nhé !
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Sao mấy hôm nay thơ buồn quá! Đứng ngồi thờ thẫn chẳng nói năng. Nhìn ta như một người xa lạ. Lá úa ngoài sân cũng ngỡ ngàng. Thôi đừng buồn nữa nhé thơ ơi! Để ý làm chi chuyện ở đời. Vừa gọi tri âm giờ biền biệt. Trăng...

đừng trách gì em !
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Đừng giận hờn trách móc gì, anh nhé! Nghĩ về em hãy hết sức bao dung. Quán nửa khuya giữa phố núi trập trùng. Em ngồi lặng bên ly sầu đắng ngắt. Thoảng bên tai lời nhạc trầm dìu dặt. Chút ngậm ngùi quay quắt nhớ bâng...

đừng trách gì em..
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Đừng trách hờn gì em. Sao mắt buồn muôn thuở. Chuyện tình xưa tan vỡ. Chữ yêu thương nhạt nhòa. . Nhìn nắng vàng phôi pha. Trên tàng cao chót vót. Ngỡ nụ hôn mật ngọt. Trao nhau buổi thu về. . Để mùa đông tái tê. Sương mù...

duyên phận long đong
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Bong bóng trời mưa nổi phập phồng. Nghĩ mình duyên phận lắm long đong. Bên tường lá rụng trôi tan tác. Trước ngõ mây giăng phủ mịt mùng. Bến nghĩa đò tình chờ hội ngộ. Đêm đông ngày hạ đợi tao phùng. Trăm năm mòn mỏi hờn bia...

duyên phận long đong !
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Bong bóng trời mưa nổi phập phồng. Nghĩ mình duyên phận lắm long đong. Bên tường lá rụng trôi tan tác. Trước ngõ mây giăng phủ mịt mùng. Bến nghĩa đò tình chờ hội ngộ. Đêm đông ngày hạ đợi tao phùng. Trăm năm mòn mỏi hờn bia...

đừng hỏi mượn bờ vai em!
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Đừng hỏi mượn bờ vai em! Trước cuộc đời em mong manh như giấy. Em chỉ là loài cỏ hoa hoang dại. Mọc chơ vơ trên phiến đá rêu mờ. Đừng bảo rằng em cô giáo nhà thơ. Bản lãnh lắm giữa cuồng phong bão dữ. Người chẳng nhớ nỗi...

đừng bảo
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Đừng bảo rằng em đỏng đảnh. Ngoảnh mặt ra vẻ lạnh lùng. Tại ai nói lời có cánh. Để em ngồi ngó mông lung? Đừng bảo rằng em mưa nắng. Trắng đen thay đổi sắc màu. Tại ai gieo niềm cay đắng. Thơ buồn viết chẳng thành...

đừng để thơ đau
Tác giả:  Đỗ Mỹ Loan

Cứ nghĩ rằng buồn tìm đến với thơ. Giờ mới biết mình quả là ngộ nhận. Nỗi buồn không vơi mà luôn quanh quẩn. Câu chữ đa đoan trĩu nặng u hoài. Thơ đã từng chịu ngậm đắng nuốt cay. Từng đêm dài trở trăn quay quắt. Cứ tin...

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm