đi qua bão tiền định
Nó là nghiệp quả xa xăm
Như cái bẫy rộng, ta đâm mặt vào
Bẫy sâu rộng, vách lại cao
Ta giãy giụa biết phương nào thoát ra
Chưa kể phép tài tình biến hoá
Cốt tàng hình đâu rõ để soi
Nghiệp quấy ta tới tàn đời
Rồi vùng bỏ mất
Ta ngồi ngác ngơ
Lòng rỗng không như vừa bị cướp
Óc đáng thương cố nghĩ cho ra
Trò chơi cảnh mấy đã qua?
Ta thực sống sót hay ma giả người?
Và rồi chân bước tiếp thôi
Như chưa từng vướng bẫy đời buồn kia.
11.25