oan
OAN
* Thơ Tam ngôn *
(Gieo vần chéo)
Oan ức thay
Em lắp bắp
Chắp bàn tay
Vái lạy khắp
Không có đâu
Sao thế được
Em lắc đầu
Lùi từng bước
Thật đáng thương
Không ai giúp
Chỉ cản đường
Em ngồi sụp
Hai bàn tay
Úp vào mặt
Mặc kệ này
Cho người bắt
Em ngước lên
Lầm lì mặt
Tay quặt bên
Bị trói chặt
Thật là đau
Em không khóc
Máu tụ màu
Hằn một góc
Thật buồn lòng
Một đứa trẻ
Bị bất công
Bị khinh rẻ
Một đám đông
Già có trẻ
Chỉ biết trông
Còn ra vẻ
Hỏi trời cao
Sao nghiệt ngã
Lệ tuôn trào
Em gục ngã.
23/01/2026
Nguyên Hữu