vì ai vậy?
Uống rượu say rồi tuôn dòng nước mắt,
Và nhiều khi tôi một mình ngồi khóc.
Rằng sống cô đơn ở giữa trần gian,
Mà tôi khóc như ông già đầu bạc.
Tôi khóc vì điều chi, vì ai vậy?
Có thể là tôi cảm thấy tiếc thương.
Như một ngày mưa, như một ngày buồn,
Thời tuổi trẻ của tôi không còn nữa.
Tôi chẳng tiếc thương cho số phận mình,
Tôi cũng chẳng cần những mùa xuân xanh,
Có điều gì đó? làm tôi muốn khóc,
Cũng như cát bụi đều bay đi cả!
Tôi đi tìm khắp nơi, tôi tìm Chúa,
Nhưng mà tôi có Chúa thế này sao!
Cuộc đời tôi cay đắng, lỡ làng trôi,
Chẳng còn lại một chút gì đáng nhớ.