hoa tigon trong vườn gió
Ban mai… vườn nhỏ còn ướt sương.
Lá lom khom dưới giàn tigon,
những chùm hoa hồng, trắng, đỏ…
đua nhau nở, vươn ra như mời gọi.
Bỗng:
- Bing bong… bing bong… bing bong!
Tiếng chuông cổng reo vang.
Lá ngẩng lên, ánh mắt long lanh:
-Chắc Gió tới rồi!
Lá nói thầm, rồi vội vàng lau tay vào vạt áo.
Cổng mở, Gió đứng đó,
mang theo hương gió lạ của muôn phương:
- Lá có nhớ Gió không?
Lá trả lời pha chút hờn dỗi dễ thương:
- Nhớ… nếu không,
làm sao hoa tigon nở đẹp thế này để đón Gió?
Trong vườn, bàn gỗ nhỏ đã chờ sẵn.
Lá vào bếp, chỉ lát sau bưng ra hai ly cà phê đen.
Không đường, không sữa.
Chỉ có niềm vui… quậy tan trong đó.
Lá đặt xuống, đôi mắt lấp lánh:
– Dạ, trong cà phê có pha thêm
niềm vui của Lá và của Gió.
Gió đưa ly cà phê lên môi, hít vào hơi ấm.
Gió đặt ly cà phê xuống.
Tiếng đàn vang lên từ tay Gió, chậm rãi, dìu dặt.
Lá ngồi đối diện, cất giọng hát.
Hoa tigon trên giàn rung rinh theo gió,
rải xuống bàn vài cánh mỏng.
- Lá này, nếu ai hỏi hạnh phúc là gì?
Gió ngừng đàn, âu yếm nhìn Lá:
- Thì Lá cứ bảo, hạnh phúc là…
có một Vườn Gió, với hoa tigon ba màu,
với cà phê hai tách, và
với một chiếc Lá ngồi hát bên cạnh.
Nghe Gió nói thế, Lá bật cười khúc khích.
Trong khoảnh khắc đó, cả
mùa đông lạnh lẽo như bị đẩy lùi ra xa.
Chỉ còn lại một khu vườn nhỏ, hai tâm hồn kề vai, và
hạnh phúc giản dị mà không gì mua nổi.
Mặt trời ngả bóng về phía cuối vườn.
Nắng vàng len qua giàn tigon,
rơi thành từng vệt lung linh trên bàn gỗ.
Gió khẽ đặt cây đàn xuống:
- Chiều rồi, Gió phải đi thôi!
- Dạ… nhưng Vườn Gió vẫn còn đây.
Ngày nào Gió trở lại,
tigon lại nở, cà phê lại pha, Lá vẫn chờ.
Lá mỉm cười, chớp mắt.
Gió nhìn giàn hoa,
cánh tigon rơi xuống như lời hẹn… êm đềm.
- Vậy Gió đi, để còn có dịp quay lại.
Lá đừng quên, hạnh phúc bé vẫn ngồi chờ ở đây.
Lá gật đầu, đứng bên cổng, tiễn Gió đi.
Khi Gió khuất bóng,
Lá trở vào vườn,
nhặt cánh tigon rơi, ép vào trang sổ nhỏ.
Bên song cửa, Lá thì thầm:
- Ngày mai Gió lại về…
Chiếc Lá (Cuối Mùa Thu)
Ngày 1 - Tháng 2 - Năm 2026