anh quên...
Anh quên tất cả, nhưng không quên được,
Một mình em nhưng mà anh thấy đủ.
Tất cả những gì đã, đang và sẽ,
Em ở trong, anh không hề nói dối!
Anh thề rằng em xinh đẹp vô cùng,
Nhưng thực ra là lòng anh nói dối.
Anh vẫn biết rằng tình anh lầm lỗi,
Nhưng yêu anh, em có tội hơn nhiều.
Anh sợ cả lời khen và chửi mắng,
Tại vì sao suốt đời anh im lặng.
Những gì lặng im anh đã hiểu ra
Về tình yêu với em không điểm cuối.
Anh sẽ chết và vinh quang tàn lụi,
Đừng ngạc nhiên đừng buồn bã em ơi!
Hãy nhớ rằng thứ ánh sáng lâu dài,
Không rực sáng với tên anh như thế!.