như bài thơ tình...
Nhưng có vẻ đẹp khác chốn trần gian,
Dễ thương hơn xanh của trời, của biển.
Nhưng giữa bài ca, sau lời to nhỏ,
Nghệ thuật đã cứu ta, như thơ Tình.
Hãy yêu anh, hãy cười, thơ hãy viết!
Trên mặt đất tìm anh, em không thể,
Ngay cả người từng làm anh đau khổ,
Ngay cả người từng âu yếm rồi quên.
Anh mãi mãi bí ẩn và mới lạ,
Anh xa lạ với cả Vũ Trụ này,
Giữa như nơi thiên đàng và địa ngục,
Anh sống đây và vẫn sẽ hát thêm.
Như bài thơ tình, anh đã viết vội,
Như âm thanh tĩnh lặng cõi hư vô,
Như cuốn phim không biết kết thúc buồn,
Cuộc sống như một giấc mộng trôi nhanh..!