Poem logo
Poem logo

đất trời tàn đêm

Tác giả: Thiên Ân
ĐẤT TRỜI TÀN ĐÊM
Sương xuống lạnh ai ngồi bên đống lửa ?
Ngôi sao cô đơn rụng nhánh góc trời
Môi ửng đỏ bao giờ không biết nữa ?
Bóng nhân tình từ độ vội ra khơi

Em ngồi đây hong hơ đi giọt nhớ
Lệ chảy đi ươn ướt đám mi gầy
Bủn rủn bên nhau đan tay mắc cỡ
Tiếng thời gian xào xạc vọng bên tai

Canh cánh nỗi lòng tàn đêm cô quạnh
Khắc khoải bờ tim dằn vặt bờ hoang
Đong đưa nỗi buồn góc hờn ghẻ lạnh
Chiếc lá vờn bay thổn thức sắc vàng

Suối tóc dài đậu vai trần quấn quýt
Tiếng bập bùng bên ngọn lửa thành tro
Đôi mắt gieo sầu lắng sâu mờ mịt
Lá yêu thương rơi chiếc bóng mơ hồ

Đêm than thở nghe điệu ru não nuột
Xao xác lòng loáng thoáng chút bâng khuâng
Cây trụi lá bao giờ mới ra tược
Cọng cỏ bơ vơ ngủ dưới chân buồn

Tình cuộn chảy neo hồn nơi núi lạ
Kỉ niệm buông lơi gợn bóng thẫn thờ
Tàn đêm giấc mơ âm u buồn bã
Ai còn ru ai lạc dấu trăng mờ ?
Ngày 23/1/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm