Poem logo
Poem logo

viển vông nông nổi

Tác giả: Cung Fa
Tôi yêu cuốn vở trắng
Không một chấm mực dây,
Thơm như mùi con nắng,
Lành như giấc mộng ngày.

Tôi mê vùi mặt hít
Những trang vở sáng bong.
Niên học đầu đã tới,
Náo nức xiết bao lòng.

Và rồi tôi vỡ lẽ…
Mộng ngọc đã nứt mẻ.
Rằng tàn ác người ơi! -
Tinh khôi chạm thực tế.

Một vết loang nham nhở,
Một dòng gạch lôi thôi,
Một trang đầy lem luốc,
Cuốn vở trắng bẩn rồi…

Tôi chán không ngó tới.
Tôi quẳng vở tuỳ nơi.
Nghe lòng buồn, bức bối
Bởi đã “mất nó” rồi.

23.2.26

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm