em, thơ và một người
Những câu thơ chạm vào nhau,
mềm như sương, nhẹ như gió,
nhưng lại mang theo một chút dư vị lạ.
Có khi, em ngồi hàng giờ
chỉ để nghĩ ra một vần thơ... êm ả
chỉ để mong nhận lại một đáp trả...
Có khi, em vô tình viết một câu buồn... lả chả
rồi người đó gửi lại một câu đầy nắng... hạ
như thể muốn hong khô những giọt buồn
còn đọng trên khóe mi.
Mỗi ngày, người đó kể em nghe về trời xanh,
về những cơn gió lướt qua thành phố,
về một buổi chiều đứng lặng nhìn lá rơi.
Không cần biết gương mặt nhau,
không cần biết giọng nói nhau,
chỉ có thơ dẫn lối, chỉ có chữ mang hồn.
Đêm nọ, em hỏi một câu, nửa thật nửa đùa:
"Thi sĩ ơi, nếu em đi lạc vào câu thơ của người,
liệu người có giữ em lại không?"
Người đó đáp:
"Nếu em lạc bước vào thơ
Anh xin làm chữ để chờ em thôi..."
Tim em lặng một nhịp.
Ngoài kia, trời chưa vào xuân, nhưng lòng em bỗng dưng ấm lạ.
Và em biết…
Từ bây giờ, không chỉ có thơ, mà còn có một người.
Uyên Vũ (Cánh Én Mùa Xuân)
Ngày Thơ - Tháng Mộng - Năm Mơ