mê cung tình ái
Tình yêu nàng là một mê cung rậm
Nơi ta lạc vào không lối thoát ra
Có những đóa hoa mang mùi thuốc phiện
Và những con đường dệt bằng lụa là.
Ta thấy mình đi trên những tầng mây
Nhìn xuống trần gian đầy rẫy bụi trần
Nàng là ảo ảnh nhưng là sự thật
Là vị thánh đường cho những bước chân.
Đôi mắt nàng là hai hồ nước biếc
Chứa đựng u sầu và những mộng mơ
Ta soi mình vào để rồi hối tiếc
Vì đã không yêu nàng tự bao giờ.
Mỗi lời nàng nói là một nốt nhạc
Rơi xuống lòng ta thành những cơn mưa
Làm xanh lại những cánh đồng xác xơ
Của một tâm hồn đã quá già nua.
Hãy để ta tan vào trong hơi thở
Của buổi sớm mai đầy nắng tinh khôi
Để ta được sống một đời rực rỡ
Bên cạnh người ta yêu nhất trên đời.
Tình yêu này không có sự bắt đầu
Và cũng chẳng bao giờ có kết thúc
Nó trôi giữa dòng thời gian vĩnh cửu
Như một phép màu của đấng toàn năng.
Dù cho vũ trụ có thành tro bụi
Và các vì tinh tú chẳng còn tên
Ta vẫn nhận ra nàng trong bóng tối
Bởi ánh hào quang tỏa sáng dịu hiền.
Hãy nắm lấy tay ta, đừng buông bỏ
Giữa cuộc đời đầy bão tố cuồng quay
Chúng ta sẽ bay về nơi xa đó
Nơi chỉ còn tình yêu giữa đôi tay.
Mê cung này chính là thiên đường nhỏ
Nơi ta nguyện lòng lạc lối mãi đây.
16.03.2026