ông nội bị khùng
Chửa hưu tóc đã bạc phơ
Sáng ra cơm nguôi … ý thơ trùng trùng,
Cháu kêu ông nội hơi "khùng"
Cứ ngồi lẩm bẩm… lung tung ồn ào
Trưa ăn cơm với rau xào
Vần thơ lại nảy… xôn xao mây trời
Chiều ra vườn ngắm hoa chơi
Lại thêm một khúc… thơ rơi gốc cà.
Đêm chẳng ngủ cứ như ma,
Hồn thơ bay bổng… như là bị hâm
Vợ chửi: “Ông đúng là hâm!”
Tôi cười: “Thơ ấy… là tầm quốc gia”
Chẳng qua không thích ba hoa.
Tôi mà đăng báo cả nhà biết tay.