bụi trần trả lại hư không
Ta nghe bóng nước trong lòng trôi đi...
Gió về, ai gọi thầm thì
Nghe như số phận níu ghì ta chăng?
Một thời gom gió nâng khăn
Đem ra giũ lại… chẳng ngăn bụi đời
Ngửa tay, thấy mấy kiếp rơi
Một cơn mộng cũ, là đời lãng du
Xác ve hóa kiếp sang thu
Sương giăng ngọn cỏ, mịt mù bước ta
Chân quen dấu vết sương pha
Thấy đâu cũng chốn đi qua thuở nào?
Một mình, nhặt lại hư hao
Nghe như hạt bụi rơi vào khoảng không
Giang hồ mấy cuộc chất chồng
Giờ tan như khói, giữa dòng hư vô
Mưa về, chẳng nhớ, che ô
Đò qua, sông cũ, giang hồ ướt vai
Uống cạn nửa chén cùng ai?
Uống luôn vơi hết nửa cay nửa sầu
Đời thôi chẳng nắng mà cầu!
Chẳng qua, chẳng lại, đêm sâu chạnh lòng
Bụi trần như gió qua sông
Ta về trả lại hư không cũng rồi!