bụi trần nửa chén qua sông
Phải chăng đò đã sang sông,
Đôi bờ nhân ảnh, thôi không qua cầu
Chờ trăng rụng xuống đỉnh đầu
Ta ngồi vá mảnh u sầu hư không
Đời như ngọn gió phiêu bồng
Giang hồ một thuở, mênh mông nửa vời
Áo bay qua mấy cuộc chơi,
Tóc ai rũ xuống mấy đời hư hao
Một lần nhặt bóng trăng nào?
Thấy ta trong đó, chiêm bao giữa đời
Tưởng mình lẻ bạn chơi vơi
Hóa ra sỏi đá cũng lời vô ngôn
Từng đi qua mấy hoàng hôn
Đếm bao ngộ nhận trên hồn thế nhân
Một chiều dứt bước dừng chân
Nghe mây chốn cũ phân vân chuyện hồng...
Ai giờ có nhớ chi không?
Một mùa thu cũ chuyện lòng khó qua...
Những điều giữ lại chân ta
Rồi tan vào gió như là chưa sinh
Ta mang nửa chén vô minh
Uống vào để tỉnh, tỉnh mình để quên
Thấy thân như suối gập ghềnh
Chưa trong đã đục, bập bênh thăng trầm
Và ta, kẻ lữ trăm năm
Vác trên vai gió, ôm mầm hư vinh
Cười tan mấy cuộc nhân sinh
Ngồi nghe chiếc lá rung mình mà thôi