bụi trần vẽ lại nhân duyên
Ta đi sau buổi hoàng hôn
Trên vai là gió, trong hồn mưa ngâu
Đường xa chẳng biết về đâu?
Hay đi qua những nỗi sầu chưa quên
Suối trôi, chẳng níu, chẳng rền
Chỉ nghe tiếng nước gọi tên vô thường
Cỏ non mọc giữa biên đường
Như là sinh giữa gió sương tự thành
Một mình ta, một bóng quanh
Nghe đời lỡ một bức tranh chưa tròn
Bụi bay, ai thổi nẻo mòn
Ta ngồi vẽ lại cho còn nhân duyên
Mắt mòn tìm chốn rũ phiền
Trời xa đâu chốn bình yên mà dừng
Áo sương vắt nhẹ qua rừng
Cây khô rụng xuống đã từng hư hao
Nhặt lên một mảnh trăng nào?
Thấy trong tay rỗng có vào được chi
Ta cười như gió thầm thì:
“Có, không cũng chỉ một khi giật mình”
Đường dài chẳng hướng, lặng thinh
Chỉ nghe bước nhẹ in hình thời gian
Lưng đèo hun hút mây tan
Có chăng tiếng lá rơi vàng đêm qua.