khâu
Ngồi không lại muốn khâu trời,
Vì mây rách nát tơi bời giữa đêm
Khâu trăng vỡ cạnh bên thềm,
Kim run chỉ rối, tay mềm buông rơi
Khâu mưa cho ráo cuộc đời,
Mà kim cứ lạc giữa trời thương đau
Khâu tim vá chỗ mất nhau,
Chưa xong lại rách chỗ đau chẳng ngờ
Khâu thơ đính lại vần mơ,
Mũi kim sa lệ, chữ mờ khói sương.
Khâu tình giữa chốn đoạn trường,
Chỉ tơ đứt mối, ai thương phận mình.
Khâu đời bằng sợi nhân sinh
Đâm kim trúng những chỗ tình chưa khâu
Khâu hoài cũng chẳng xong đâu,
Vì kim gãy giữa nông sâu cuộc đời.