dưới bóng thông
Qua thung lũng đến đồi non,
Đất nâu lấm bẩn gấu quần anh, tôi.
Trái mây nở trĩu bầu trời,
Nắng vàng bung tỏa ấm ngời xuyên mây.
Bóng thông đổ xuống đất ngày,
Ta ngả lưng dựa gốc cây xù xì.
Đường dài ngơi nghỉ, rồi đi;
Thì đường xa mấy có chi chùn lòng?!
Chí còn vững tựa bách, thông,
Mắt, lòng khai mở triệu năm hạt trần.
Ngắm đám sóc nhỏ vui thầm,
Lăn quả, gọi bạn, lăng xăng bên người.
Xa xa tiếp nối muôn đồi,
Cây to, cây nhỏ xanh chồi đong đưa.
2.4.26