vì em là con khỉ
Lúc xàm xí dở hơi, rằng cũng tiếc,
Bởi kén đọc mớ tiểu thuyết ba xu,
Nên câu thơ chẳng lãng mạn, quyến trù
Lớp người đọc vốn mộng mơ, tình tứ.
“Thơ thẩn gì mà lời như chiếc búa,
Đập sứt đầu mọi lứa tuổi thế mi?
Thơ người ta nghe yểu điệu, nhu mì,
Còn thơ mi thì như muôn giới khí.”
Dạ thưa chị, vì em là con khỉ,
Tai quái và lỗ mãng vốn bản năng,
Chẳng thế khi má quở, chị cười hăng:
“Ô con khỉ, chính mi là con khỉ!”
4.26