những buổi chiều đã xa
Sân ban công hè về đẫm nắng
Hồng tỷ muội cánh thắm như son
Bụi trúc Nhật đâm thẳng, xanh rờn
Dây trầu bà thả mình buông võng.
Cửa dở dang: không mời, chẳng đóng
Bóng trần loang đen thẫm u linh
Cảnh tượng xưa cổ kính thâm tình
Giờ thành nỗi cô liêu viễn vĩnh.
Sầu từ đến chẳng giờ nguôi tịnh
Ý vấn vương theo suốt người mơ
Gió hiu hiu, ánh nguyệt mờ
Trúc lặng khóc nhớ tình thơ rực rỡ.
4.26