dốc lạ
DỐC LẠ
Tôi vẫn âm thầm về nơi dốc lạ
Ngọn gió reo thi xao xác gọi mùa
Đôi chân giẫm mòn góc hờn mùa hạ
Tia nhìn gieo neo gợn sóng ngày xưa
Những con đường vo tròn muôn tiếng lá
Hờ hững áo tình hạt bụi lặng câm
Thương tiếc lá vàng vờn bay vội vã
Đọt tơ non quên ngày tháng nẩy mầm
Tôi may vá tình yêu đau sợi chỉ
Đôi tay vụng về trói buộc sớm trưa
Vần thơ sầu gieo cánh đồng rơm rạ
Thoai thoải bờ hoang mặc cả đánh lừa
Sỏi đá chông chênh ôm đồm thân phận
Quá khứ vác mang mỏi mệt bờ vai
Ẩn giấu môi cười ngủ trong khoảng lặng
Canh cánh nỗi lòng ngã rẽ chia hai
Tôi ôm mộng mơ sang bờ dốc lạ
Giọt nắng quên yêu thơ thẩn độc hành
Tàn câu yêu thương héo mòn hoa lá
Ta và em tựa sương khói mong manh
Ngày 19/4/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh)
|
Bài này đã được xem 16 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|