p h ư ợ n g t í m
Tháng tư,
nói sao cho vừa
Núi quanh đồi nhớ,
đón mùa phượng bay
Dốc dài hun hút sương lay
Bước chân chạm nhớ,
hao gày tháng năm
Phượng tím khoe sắc âm thầm
Phố bên đồi đứng
thâm trầm lãng quên?
Lạc vào nỗi nhớ không tên
Nghe tim mình gọi
bên thềm phố xưa
Con đường dốc đổ cơn mưa
Tím loang vai áo,
tím mùa chia phôi
Người đi để lại mấy lời
Nửa bay theo gió,
nửa rơi cuối chiều...
Lũ thông già vẫn cô liêu
Chứng bao hẹn ước
đã nhiều lần tan
Dốc dài nối những miên man
Hương đêm ngày cũ,
trăng ngàn lẻ loi
Ai xa về phía cuối trời
Phố sương mù,
phố nói lời biệt ly
Còn ta ôm mối xuân thì
Giấu trong cánh phượng
mỗi khi nhớ người
Tháng tư rồi cũng xa xôi
Chỉ còn tím mãi một thời đã qua
Đà Lạt chốn cũ, sương nhòa
Giữ giùm ta nhé
thiết tha ban đầu...
Đ.A.T🍁🍂