g i a o t h ừ a
Phút giao mùa,
gió khẽ níu thời gian
Trời trở mình
giữa hai miền năm cũ
Hương trầm tỏa,
vương trên thềm, mái rủ
Quyện chuông ngân
xa vọng cõi thâm nghiêm
Phố thu mình,
lặng lẽ dưới đèn đêm
Bóng cha đứng bên bàn thờ tiên tổ
Nhang cháy đỏ,
khói mềm vương nỗi nhớ
Cầu tiền nhân
muôn lối trở về chung 🙏
Kìa pháo hoa rực rỡ
phía bên sông
Mà đất mẹ cứ êm đềm rất đỗi
Nghe trong gió
thoảng mùi rơm, mùi khói
Mùa tháng năm vất vả đã đi qua
Khoảnh khắc này,
năm cũ khép hiền hòa
Năm mới mở
như mầm xanh thức dậy
Đêm giao thừa,
nhớ giọng thơ ngày ấy
Cả non sông nghe lắng
phút xuân sang…
Đ A.T🍁🍂
------
Vẫn luôn xốn xang mỗi khi được nghe tiếng thơ phút giao thừa, được nhớ lại cả một khung trời kỷ niệm mà ở đó mỗi chúng ta là những đứa trẻ mòn mỏi đếm từng ngày đến tết để được mặc những bộ quần áo mới, được ăn những món "sơn hào hải vị" do bố mẹ, ông bà chuẩn bị.
Hỡi ôi, những "Người muôn năm cũ", hồn ở đâu bây giờ?