n g ư ờ i đ i
Lạnh lùng
sương rơi đầu phố
Heo may len lén gọi tên
Mây tím vờn quanh dốc nhỏ
Chiều nghiêng
hắt bóng ưu phiền
Đếm từng
giọt cà phê đắng
Cô đơn khẽ gõ nhịp sầu
Lối xưa chìm trong
hoang vắng
Bóng ai thoảng phất qua mau
Người đi
về đâu ngàn lối
Màu hoa chiều thu úa phai
Bước chân vô tình quá vội
Để cho nỗi nhớ thêm dài...
Người đi
để lại mùa nhớ
Bên thềm sắc lá vàng rơi
Đông sang lòng ai trăn trở
Ngoài kia...
gió bấc không lời...
Đ.A.T🍁🍂