thư gửi miền chanh
Thư Gửi Miền Chanh
(Gửi về Trần Thị Ngọc Thu)
Đọc thơ em, lòng anh xao xuyến
Hương chanh quê thoảng đến dịu dàng
Dẫu xa cách mấy ngàn con nước
Vẫn nghe thương ấm áp mênh mang
Quê em đó, Long Thành nắng ấm
Chẳng hoa đào mà thắm tình quê
Vườn cây trái bốn mùa xanh mát
Đợi người về chung lối đam mê
Một lời mời chân tình tha thiết
Qua câu thơ nối nhịp cầu duyên
Nghe lòng mình bâng khuâng mải miết
Chưa gặp mà như đã thân quen
Anh về nhé ghé miền chanh ngát
Em đợi anh dưới nắng hiền hòa
Ly chanh ngọt em pha bằng cả
Tấm chân tình gửi gắm thiết tha
Anh về nhé con đường xanh lá
Măng cụt thơm, bưởi ngọt, cam vườn
Giữa hương quê lòng ai bỗng lạ
Ngỡ như mình đã lỡ yêu thương
Anh phiêu lãng qua bao phố thị
Tìm bình yên nơi ánh mắt hiền
Nghe em nói mà lòng tha thiết
Muốn một lần ghé lại quê em
Nhà em đó bốn bề lối mở
Như lòng em luôn đón người về
Chanh trên cành không vương bụi bặm
Ngọt tình quê chân chất say mê
Biết đâu một ngày duyên đưa lối
Anh tìm về giữa nắng Long Thành
Em e ấp nụ cười bối rối
Tay trao tay hương chanh ngọt lành
Anh về nhé ghé miền chanh ngát
Em chờ anh trong gió dịu êm
Ly chanh nhỏ mà tình rất thật
Uống vào rồi thương nhớ dài thêm
Anh về nhé đừng làm lữ khách
Cho tim thôi phiêu bạt xa xôi
Giữa vườn chanh ta ngồi chung lối
Nghe yêu thương nảy nở trong đời
Hương chanh đó còn vương câu hát
Đợi một người ghé lại quê em
Mar 30, 2026
Viễn Phương (OVQ)