Poem logo
Poem logo

gieo mưa 2

Tác giả: Thiên Ân
GIEO MƯA 2
Trời nghiêng một gánh mưa buồn
Rơi ngang sân vắng nghe hồn quạnh hiu
Hàng cây đứng lặng đăm chiêu
Ve sầu thôi gọi những chiều xa xăm

Em về tóc rối âm thầm
Áo mưa mỏng quá che ngăn được gì
Lối quen hun hút bờ mi
Nghe trong lá rụng một vì cô đơn

Mưa gieo lạnh xuống hoàng hôn
Ghế dài trống một linh hồn nhớ ai
Phượng hồng cháy cuối trang dài
Mà con chữ cũ úa phai mất rồi

Ta nghe tháng hạ bồi hồi
Như sông chảy mãi không lời biệt ly
Con đường hun hút chân đi
Bóng người năm ấy còn gì trong mưa

Mưa rơi bạc trắng song thưa
Nỗi buồn treo giữa giao mùa quạnh tênh
Thời gian khép cánh thư xanh
Để ta đứng lặng nghe mình xa nhau

Mưa gieo nằng nặng canh thâu
Rơi lên mái ngói bạc màu nhớ thương
Người đi khuất một con đường
Chỉ còn sân vắng khói sương đợi chờ

Mưa ơi rơi nữa hững hờ
Cho nghiêng bóng hạ bên bờ quên quên
Ta ngồi nhặt chút ưu phiền
Hong trong kỷ niệm một miền thanh xuân.
Ngày 21/5/2026
Thiên Ân ( TP. Hồ Chí Minh)

Ý kiến bạn đọc

TÌM KIẾM BÀI THƠ
Nhập từ khóa:
Tìm kiếm