bóng trăng qua nước
Bóng Trăng Qua Nước (Thiền)
Người đi qua một đời,
Như trăng qua mặt nước.
Bóng còn trong ký ức,
Trăng đã ở phương nào.
Ta ngồi bên năm tháng,
Nghe tóc mình bạc thêm.
Mới hay điều còn lại,
Chỉ là một chữ duyên.
“Bóng trăng qua nước, người qua đời ta
Thương mấy cho vừa, rồi cũng rời xa
Trách chi dâu bể, oán chi người đi
Giữ lại nụ cười, buông hết sầu bi
Vô thường một kiếp, tạ ơn người qua
Bình yên quay về, tĩnh lặng lòng ta”.
Thương nhau rồi xa cách,
Cũng là lẽ vô thường.
Thôi mang lòng cảm tạ,
Hơn giữ một niềm thương.
Chiều nay chuông gió nhẹ,
Lá vàng rơi bên hiên.
Ta mỉm cười khẽ bảo:
"Thôi thì... lòng bình yên."
May 30, 2026
Viễn Phương (OVQ)