ngõ vắng ta về 1
NGÕ VẮNG TA VỀ 1
Ngõ vắng ta về thu đã xa
Chiều rơi từng sợi xuống hiên nhà
Trời nghiêng bóng khói sầu thiên cổ
Lòng lạnh như sông chảy cuối mùa
Mây xám đùn lên miền quạnh quẽ
Hàng cây đứng lặng dưới sương thưa
Con chim bỏ gió bay không tới
Để lại hoàng hôn động bến bờ
Ta bước độc hành qua vạn nhớ
Nghe đời khua mỏng giữa cô liêu
Mái tóc năm nào trôi trước gió
Hay chìm theo nước chảy đăm chiêu
Bờ cỏ úa vàng ôm bến vắng
Đò khuya neo giấc ngủ không người
Trăng gầy lặng lẽ treo đầu bãi
Như một linh hồn cũ nổi trôi
Ngõ vắng ta về nghe đá lạnh
Trăm năm rơi rụng phía sương mù
Em giờ chắc cũng bên song cửa
Lặng ngắm mưa nguồn đổ viễn du
Ta gọi âm vang chìm đáy vực
Chỉ còn chiếc bóng đổ quanh thân
Thời gian gặm nhấm bờ vai nhỏ
Cho héo hồn thơ giữa bụi trần
Dòng nước âm thầm trôi tận xứ
Mang theo bèo dạt với trăng tàn
Ta về nhặt chút hương ngày cũ
Mà thấy lòng đau rộng thế gian.
Ngày 15/5/2026
Thiên Ân ( TP.Hồ Chí Minh)
|
Bài này đã được xem 0 lần
|
|
Người đăng:
|
Tố Nữ
|
|
|
|